
Câu chuyện số 8
Tôi lớn lên với nụ cười gượng gạo, với thói quen tự trách mình mỗi khi thất bại, và với một nỗi sợ dai dẳng rằng nếu tôi không đủ giỏi, thì tôi không xứng đáng để được yêu. Tôi trở thành một người lớn biết vâng lời, biết làm việc chăm chỉ, nhưng không biết cách yêu thương chính mình.

Chào bạn
Hoa Súng đã đọc hết những dòng bạn chia sẻ. Và thực sự cảm thấy chạm đến một nỗi buồn sâu lắng, như thể đang ngồi cạnh một người bạn đã cố gắng chịu đựng và im lặng rất lâu. Cảm ơn bạn vì đã viết ra. Không phải ai cũng đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào những tổn thương trong quá khứ như vậy.
Bạn từng nghĩ rằng im lặng là cách để được yêu thương. Rằng mình chỉ có giá trị nếu giỏi hơn người khác, nếu làm đúng, nếu không gây phiền hà. Lớn lên trong một môi trường thiếu vắng sự thấu hiểu và an toàn cảm xúc, bạn đã học được cách kìm nén nỗi buồn, kìm nén cả những mong muốn rất con người như được yêu, được lắng nghe, được công nhận. Bạn đã phải trở thành “người lớn” quá sớm, trong khi bên trong, vẫn còn một đứa trẻ khao khát được ôm lấy và vỗ về.
Khi người ta không được phép thể hiện cảm xúc trong tuổi thơ, họ rất dễ mang theo cảm giác “mình là gánh nặng” vào tuổi trưởng thành. Và bạn cũng đang trải qua điều đó, sợ bị bỏ rơi, khó tin người khác, và luôn nghĩ rằng mình không đủ tốt để được yêu. Tất cả những điều ấy không phải lỗi của bạn. Đó là hệ quả của một quá trình sống thiếu sự an toàn tâm lý trong thời gian dài.
Tuy vậy, việc bạn có thể viết ra những cảm xúc này là một điều rất đáng trân trọng. Trong tâm lý học, việc nhận ra và gọi tên được những gì mình đang trải qua là bước đầu tiên vô cùng quan trọng trong hành trình chữa lành. Dù bạn nói bạn “không còn mong đợi ai sẽ đến và cứu lấy mình”, nhưng chính hành động viết và chia sẻ đã cho thấy bạn vẫn đang âm thầm tìm kiếm một sự kết nối, một hy vọng nào đó dù rất nhỏ. Và điều đó là rất quý giá.
Bạn không cần phải cố gắng mạnh mẽ hay hoàn hảo hơn để xứng đáng với tình yêu thương. Bạn chỉ cần được là chính mình, với tất cả sự mệt mỏi, yếu đuối, mong manh và cả nghị lực mà bạn đã giữ trong suốt thời gian qua. Hoa Súng mong rằng, từ chính những chia sẻ lần này, bạn sẽ dần học cách dịu dàng với bản thân hơn một chút mỗi ngày.
Hành trình chữa lành không phải lúc nào cũng nhanh chóng hay dễ dàng. Nhưng nếu bạn cảm thấy đã đến lúc cần một ai đó đồng hành, hãy nhớ rằng bạn không cần đi một mình.
Nếu bạn cần hỗ trợ, hãy liên hệ sự hỗ trợ chuyên nghiệp từ chuyên viên tham vấn tâm lý.
Thương mến,
Hoa Súng
