
LẶNG YÊN... CẢM NHẬN
Tác giả: Annie - Bài viết đạt giải Ấn tượng - Cuộc thi viết trải nghiệm 2025

2025 có lẽ là năm mà trong cảm nhận của mình, nó trôi qua nhanh nhất trong cuộc đời mình cho đến nay – mình không thể nhớ lại nổi mình đã bước chân vào nó như thế nào, và giờ thì lịch cho thấy mình đang ở trong 10 ngày cuối cùng của tháng cuối cùng của năm. Mình quyết định viết những dòng này dù đang bận khủng khiếp vì lời mời đến với “Những trải nghiệm đáng nhớ” của Hoa Súng “chạm” quá: nó làm những hình ảnh của những sự việc trong năm hiện về. Lúc này đây, mình muốn nhưng đang không dám khép đôi mắt lại vì sợ rằng khi hai mí mắt chạm nhau, nước mắt sẽ lại trào.
Ngày xa nhất mà mình có thể nhớ được của năm 2025 là ngày 25 tháng 1. Buổi học cuối cùng, online, sát Tết. Trong lúc ngồi học mình có suy nghĩ tự nhắc là khi chiếc laptop gấp lại là khi mình sẽ chạy đến nhà bà. Nghỉ học rồi mà. Rồi việc nọ lan sang việc kia thế nào, mình quên mất việc phải ghé nhà bà. ...
Đầu giờ chiều mùng 1 Tết, tin báo bà yếu lắm rồi được loan báo, tất tả chạy đến bên bà, đã chỉ còn là những tiếng rên khe khẽ. Bà mệt lắm rồi. Nhưng khi cô bác sĩ chuẩn bị cắm ống truyền vào tay bà, ngồi bên cạnh những đứa cháu khác, mình nói “Bà cố lên”, “Bà giỏi lắm” thì mình thấy mặt bà giãn ra. Bà mắc chứng quên từ nhiều năm lắm rồi, nhưng sao lúc này bà như hiểu hết mọi sự vậy. Mình như đứa trẻ ngây thơ và mãnh liệt ở cái sự tin tưởng của nó vào điều gì, hoàn toàn không tin rằng bà sẽ rời mình đi. Mình vẫn đinh ninh rằng bà sẽ khỏe lại, và sẽ ở lại cõi trần thế này. Thế mà, tối hôm sau bà đi. Bà đi trong một kết cục chẳng ai ngờ. Mình mất bà.
Lại đặt trọn niềm tin rằng những lời cầu kinh và những việc thiện lành làm trong 49 ngày của linh hồn mới mất cùng với lời hồi hướng cho họ sẽ giúp trợ duyên, mình đến trước bàn thờ bà đọc kinh hàng ngày. Nếu lỡ bận việc tối xong muộn tới mấy, mình cũng lên đọc cho đủ. Đọc để hồi hướng cho hương hồn bà, và mong cho sức khỏe của ông.
Những tháng ngày đầu năm mưa lạnh, rét buốt ấy, chống chọi với nỗi buồn mất vợ trong lòng còn lạnh lẽo gấp nhiều lần. Ông đã lần lượt vượt qua các mốc tuần thứ nhất, thứ hai... rồi qua cái giới hạn 1 tháng sau ngày bà mất mà mọi người dự đoán. Cột sóng hi vọng tăng dần lên trong lòng mình. Mình tin rồi ông sẽ khỏe mạnh lại như ông của cái ngày mùng một Tết, khi khuôn mặt ông phấn khởi như hoa đào mùa xuân thấy các con cháu tề tựu – chắc hôm ấy ông cũng chỉ vẹn nguyên một suy nghĩ rằng bà ốm rồi sẽ lại khỏe thôi – như mình nghĩ vậy. Thế rồi ông cũng đi, sau thất thất lai tuần của bà đúng một tuần. Thứ Năm, từ ấy, trở nên một ngày thứ trong tuần đầy ám ảnh với mình.
Hành trình 49 ngày tụng kinh lần thứ 2 của mình bắt đầu, tụng nhiều hơn cả hồi sau mất bà. Rồi trong những đớn đau tinh thần ấy, mình quyên tiền vào việc nọ, góp sức vào việc kia. Thời điểm đó, có những việc vẫn đang đợi mình dành tiền để xử lý mà từ trước cho đến lúc đó mình đã đang phải vô cùng bủn xỉn với chính mình để gom cho đủ. Nhưng ông mất, mình cúng dường, chỉ nhìn thấy mỗi mục tiêu ấy thôi, đánh bạo không nhìn đến các khoản đang treo kia nữa. Đôi lúc se lòng tự nhủ: nếu là mình của một thời điểm nào đó 10 năm về trước, số tiền ấy có lẽ sẽ trong tầm thu xếp. Nhưng ở lúc ấy đây, nó khó. Biết là sau đấy rồi sẽ cực, nhưng cũng biết là nếu không làm mình rồi sẽ buồn vô cùng, nên làm. May mắn thay, chia sẻ mục tiêu ấy với những người thân gần nhất, mỗi người góp với mình phần nọ, phần kia. Mình đã rơi nước mắt cảm động với mẹ và 2 em thật nhiều khi có lúc đọc thấy tin nhắn kiểu “con gửi cho mẹ cho trường hợp ấy 200 nhé” hay “em vừa chuyển khoản 500 cho nhóm nấu cơm ở viện”, “chị đạt bao nhiêu % mục tiêu rồi, em mới chuyển 300”. Số tiền 200 ấy là quá 1 ngày lương của mẹ, số tiền 500 ấy là 1/8 tháng lương của em. Rồi mục tiêu hoàn thành.
Gần đến 50 ngày, người ta xây mộ ông, mình ra, đi lấy gạch, phi ra quán mua lọ hoa, chạy lăng xăng quanh mộ ông, mình thấy đầu bớt nghĩ và cảm xúc bớt sầu. Đi thực địa, một bạn trong lớp tặng hoa hướng dương cho cả lớp, mình mang về cắm vào lọ hoa ở mộ ông bà. Thấy lòng bớt thổn thức.
Ông bà mất đi để lại cho mình một sự nhận hiểu sâu sắc: nỗi đau mất mát người thân chẳng thể đo tính bằng tuổi tác người ấy sống trên đời, mà sẽ được đong đếm bằng những khoảnh khắc ta có thể dành bên họ, những điều dang dở ta chưa kịp làm cho họ, những ngậm ngùi về khoảng thời gian ta không thể bên họ vì ta phải đi xa họ nhưng cũng không thể ở lại vì biết rằng việc ở lại sẽ dằn vặt tâm can ta cho một điều ta cần phải làm cho sự an yên của tâm trí. Và cũng qua sự kiện này, mình mới thấu hiểu được nỗi niềm rằng bên trong một con người có vẻ như đã bình lặng nỗi đau mất mát rồi kia, những nỗi lòng có lẽ còn đang trỗi lên theo từng đợt sóng. Sự kiện ấy khiến mình phải loạng choạng đi tìm một phương pháp để vượt qua đau khổ: tìm kiếm một niềm tin đúng đắn, đặt giới hạn cho chính mình về khoảng thời gian mình được phép buồn đau, làm những việc thiện lành, gắn những việc mình làm với một ý nghĩa nào đó dành cho người mình yêu thương.
Gần 4 tháng trong nỗi buồn mất người thân, công việc và lời hẹn ước với một dự án khác nữa mà mình tự yêu cầu bản thân phải làm giúp mình nguôi ngoai. Cứ theo guồng ấy thôi. Và một ngày đẹp trời, mình bỗng dưng thấy mình đập mặt xuống đường, lồm cồm bò dậy nhìn cái xe vỡ yếm trước, khẩu trang y tế đứt một bên quai và bên còn lại đang treo thòng lòng bên tai, má phải sứt sát rớm máu. Một người đàn ông dừng ô tô đã bất cẩn mở cửa xe mà không chú ý, cánh cửa ô tô của cú mở hạ mình xuống đường như thế.
Tuần đầu sau cú ngã, mọi chuyện có vẻ chẳng có gì to tát, chắc chỉ cần đợi cho vết bầm tan, vết thương tróc vẩy, nhìn thấy một cái sẹo, thế là cùng. Nhưng không, sau đó là những giấc ngủ trưa mà tỉnh dậy đầu đau nặng như đeo đá, buồn nôn, trong ngày cơ thể thường xuyên rơi vào trạng thái buồn ngủ bất chấp thực tế là mình đã cho nó ngủ nhiều rồi, hơn cả thời gian mà mình từng cần để ngủ và thức dậy với sự thoải mái trước đây. Mình kiên nhẫn đợi chờ cho cơ thể đi qua những cột mốc của những thay đổi nội tiết mà mình nghĩ có thể là thủ phạm của điều đó. Không đỡ. Hết lý do để chờ đợi rồi mình mới đi khám. Được kê thuốc uống, mình cũng nhẫn nại uống cho hết đơn nhưng sau khi hết thuốc, những triệu chứng ấy quay lại. Thôi, lại chờ.
Đến giờ thì các triệu chứng đã dịu xuống rồi. Ơn giời, ban mai rồi sẽ lên phải không? Trong quãng thời gian lặng lẽ cảm nhận những triệu chứng khó chịu của dư vị sau cú ngã và của thuốc, thu hẹp hoạt động đến mức đáp ứng chỉ những hoạt động cần thiết nhất, mình đã được trải nghiệm việc người khác tỏ ra ngạc nhiên theo cách dò xét và nghi ngờ rằng sao mình lại “trông mệt thế kia”, sao “vẫn chưa đi xe máy” theo cách “chuyện ấy có đến nỗi nghiêm trọng vậy đâu”. Nhưng cũng chính thời gian này, mình được tiếp xúc với một người có lo âu và nhiều người khác nghi ngờ rằng cô ấy phóng đại các triệu chứng lên, rằng cô ấy thiếu nỗ lực để vượt qua những triệu chứng của mình. Mình thì mình tin cảm giác khiếp đảm của cô ấy trước cái ý nghĩ phải cố tập đi thêm vài bước chân nữa thôi. Trải nghiệm này giúp mình luôn nhắc nhở bản thân rằng “cảm nhận của chính cá nhân với câu chuyện của chính họ là điều đầu tiên, cuối cùng và quan trọng nhất cần được xem xét cho vấn đề của họ”. Chưa kể, bài học này lại nhắc mình về ông, có một điều tương tự như vậy đã được nhắc cho mình từ sau sự ra đi của ông.
Một năm khép lại trong một cái chớp mi, 2025 với những sự kiện chẳng mong cầu. Dù chẳng được mong cầu, chúng đã đến, đã làm mình “lớn” hơn, sâu sắc hơn, trọn vẹn hơn. Cảm ơn cuộc sống đã rèn giũa mình. Cảm ơn mình vì đã dù ít dù nhiều cung học được điều này điều nọ từ những nghịch ý. Nguyện cầu cho tất cả chúng sinh, trong đó có mình, có được một năm 2026 an lạc.
Thương thật nhiều,
-------------------
🍀 Cảm ơn Annie đã tin tưởng, quan tâm và gửi bài viết đến Hoa Súng!
🍀 Trân trọng cách mà bạn đi qua nỗi đau mất mát, lặng lẽ tụng kinh, làm việc thiện lành bằng tất cả tình yêu thương và sự chân thành. Cũng trân trọng những giọt nước mắt, sự kiệt sức và cả cú ngã bất ngờ của cơ thể cho bạn cơ hội dừng lại, lặng yên… cảm nhận. Và hơn hết cả là trân trọng cách bạn học được sự dịu dàng với nỗi đau của người khác từ chính trải nghiệm của bản thân.
Cảm ơn bạn đã vững vàng và “lớn” lên từ mất mát và những điều bất như ý. Mong bạn bước sang năm mới vẫn giữ được sự sâu sắc ấy. Và nguyện cho bạn được một năm 2026 an lạc.
