
2025 – Năm tôi học cách trưởng thành cùng hai chữ “gia đình”
Tác giả: Sunny - Bài viết đạt giải Nhất - Cuộc thi viết trải nghiệm

2025 đến với tôi không ồn ào, không rực rỡ theo cách mà người ta thường hình dung về những cột mốc lớn của cuộc đời. Nó đến lặng lẽ, nhưng đủ sâu để khiến tôi nhìn lại chính mình nhiều hơn bao giờ hết. Nếu phải dùng một từ để nói về năm này, tôi sẽ chọn từ “trưởng thành”. Không phải kiểu trưởng thành đến từ những thành tích bên ngoài, mà là sự trưởng thành từ bên trong – nơi tôi học cách gánh vác, chịu trách nhiệm và yêu thương theo một cách hoàn toàn mới.
2025 là năm tôi lập gia đình. Và cũng là năm tôi trở thành bố của một đứa trẻ. Hai sự kiện ấy đến gần như cùng lúc, đủ để xoay chuyển toàn bộ thế giới quan của tôi. Từ một người sống cho những mục tiêu cá nhân, những dự định riêng, tôi bước sang một vai trò mới – một vai trò mà mỗi quyết định không còn chỉ là của riêng mình. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu rõ thế nào là “mang trên vai trách nhiệm”, không phải vì bị ép buộc, mà vì trái tim tự nguyện gánh lấy.
Trước năm 2025, tôi từng nghĩ mình đã khá vững vàng. Tôi đi làm, có kế hoạch, có định hướng, có những hoài bão riêng. Tôi từng tin rằng chỉ cần cố gắng đủ nhiều, tôi có thể kiểm soát được cuộc sống của mình. Nhưng rồi 2025 đến, và tôi nhận ra: có những điều trong đời không thể kiểm soát, chỉ có thể đón nhận và học cách lớn lên cùng nó.
Bài học đầu tiên mà năm 2025 dạy tôi, chính là chấp nhận sự thay đổi. Khi lập gia đình, tôi hiểu rằng tình yêu không còn là những cảm xúc bồng bột hay những lời hứa lãng mạn. Tình yêu trở thành sự kiên nhẫn, là những lần nhường nhịn, là việc học cách lắng nghe và thấu hiểu một con người khác, với những khác biệt rất thật. Có những lúc mệt mỏi, có những lúc bất đồng, thậm chí có lúc tôi tự hỏi liệu mình đã sẵn sàng cho vai trò này hay chưa. Nhưng rồi tôi học được rằng, trưởng thành không phải là không sợ, mà là vẫn bước tiếp dù trong lòng còn nhiều lo lắng.
Khi trở thành bố, mọi cảm xúc trong tôi dường như được khuếch đại lên gấp nhiều lần. Lần đầu bế con trên tay, tôi nhận ra có một phần của mình đã thay đổi mãi mãi. Một sinh linh bé nhỏ, mong manh, nhưng lại có sức mạnh khiến tôi muốn trở nên tốt hơn mỗi ngày. Tôi bắt đầu lo lắng nhiều hơn: lo cho tương lai, lo cho sức khỏe, lo cho những điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến. Nhưng chính những nỗi lo ấy lại trở thành động lực để tôi sống có trách nhiệm hơn, kỷ luật hơn và sâu sắc hơn.
Bài học thứ hai mà tôi nhận được trong năm 2025 là sự hy sinh thầm lặng. Có những niềm vui tôi phải tạm gác lại. Có những giấc mơ cá nhân phải đi chậm hơn một chút. Có những đêm thiếu ngủ, những ngày mệt mỏi, những lúc tưởng như cạn năng lượng. Nhưng kỳ lạ thay, tôi không thấy mình mất mát. Ngược lại, tôi thấy mình được rất nhiều. Được nhìn thấy con lớn lên từng ngày. Được cảm nhận sự gắn kết của gia đình. Được hiểu rằng, hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ việc nhận, mà đôi khi đến từ việc cho đi.
2025 cũng dạy tôi cách đối diện với những nỗi đau một cách bình tĩnh hơn. Không phải nỗi đau dữ dội, mà là những áp lực âm thầm: áp lực làm trụ cột, áp lực phải mạnh mẽ, áp lực phải “ổn” dù trong lòng còn nhiều băn khoăn. Có những lúc tôi mệt đến mức chỉ muốn dừng lại, nhưng tôi không cho phép mình bỏ cuộc. Không phải vì tôi không yếu đuối, mà vì tôi hiểu rằng, phía sau tôi còn có gia đình, có một đứa trẻ đang lớn lên từng ngày và cần một người bố đủ vững vàng.
Tôi học được rằng mạnh mẽ không có nghĩa là không mệt, mà là biết nghỉ ngơi đúng lúc, biết thừa nhận giới hạn của bản thân, và biết nhờ đến sự sẻ chia khi cần. Tôi học cách nói chuyện nhiều hơn, mở lòng nhiều hơn, và không còn giấu những cảm xúc tiêu cực quá lâu trong lòng. Đó là một bước tiến lớn đối với tôi – người từng nghĩ rằng im lặng là cách tốt nhất để vượt qua mọi thứ.
Một bài học quan trọng khác của năm 2025 là yêu lấy chính mình. Nghe có vẻ mâu thuẫn, khi tôi dành phần lớn thời gian cho gia đình và con cái. Nhưng chính trong hành trình đó, tôi nhận ra rằng nếu tôi không khỏe mạnh về tinh thần và cảm xúc, tôi sẽ không thể trở thành một người chồng, người bố tốt. Tôi học cách chăm sóc bản thân nhiều hơn, dù chỉ là những điều nhỏ bé: một khoảng lặng cho riêng mình, một buổi tối suy nghĩ, hay đơn giản là tự nhắc mình rằng “mình cũng đang cố gắng rất nhiều rồi”.
Tôi không còn khắt khe với bản thân như trước. Tôi cho phép mình sai, cho phép mình học, cho phép mình trưởng thành theo cách không hoàn hảo. Và tôi nhận ra rằng, yêu bản thân không làm tôi ích kỷ hơn, mà giúp tôi đủ đầy hơn để yêu người khác.
Nhìn lại 2025, tôi không thấy một năm hoàn hảo. Nhưng tôi thấy một năm thật. Thật với những niềm vui giản dị: tiếng cười của con, bữa cơm gia đình, những khoảnh khắc bình yên bên người mình yêu. Thật với những nỗi đau âm thầm, những áp lực không tên, và cả những lần tự nghi ngờ chính mình. Nhưng tất cả, dù vui hay buồn, đều trở thành những bài học đắt giá mà tôi biết mình sẽ mang theo suốt cuộc đời.
2025 khép lại, để lại trong tôi một phiên bản khác của chính mình – trầm hơn, sâu hơn, và có trách nhiệm hơn. Tôi không còn chạy theo việc chứng minh mình là ai, mà tập trung vào việc trở thành một người mà gia đình có thể tin tưởng. Tôi hiểu rằng hành trình phía trước còn rất dài, còn nhiều thử thách, nhưng tôi cũng biết rằng mình không đi một mình.
Nếu có một điều tôi muốn nói với bản thân của năm 2025, thì đó là: Cảm ơn vì đã không bỏ cuộc. Cảm ơn vì đã mạnh mẽ theo cách rất riêng. Và đừng quên yêu lấy chính mình, vì bạn đã vượt qua rất nhiều rồi.
2025 không chỉ là một năm. Nó là một dấu mốc. Một chương mới. Và là nơi tôi học được cách trưởng thành, bắt đầu từ hai chữ giản dị nhưng thiêng liêng: gia đình.
-------------------
🍀 Cảm ơn Sunny đã tin tưởng, quan tâm và gửi bài viết đến Hoa Súng!
🍀 Đọc những dòng chia sẻ của bạn, Hoa Súng cảm nhận được một sự trưởng thành lặng lẽ mà sâu sắc, chậm rãi nhưng mạnh mẽ khi bước vào hai vai trò lớn nhất đời người: làm chồng và làm cha.
Không phải sự hào nhoáng, rực rỡ đến từ thành tích bên ngoài; chương mới này của cuộc đời bạn dường như được lấp đầy bởi rất nhiều màu sắc từ trong chính nội tâm, từ những điều rất thật, rất người: niềm vui, nỗi buồn, lo lắng, hạnh phúc, mệt mỏi, áp lực, trách nhiệm, sự bất như ý, kiên trì, cho đi, nghỉ ngơi, tìm kiếm sự giúp đỡ khi cần, và hơn cả là sự yêu thương đến từ hai chữ “gia đình”.
Mong rằng trên con đường phía trước, bạn vẫn luôn nhớ lời nhắn gửi với bản thân: cảm ơn vì đã không bỏ buộc. Và vì bạn đã đang làm rất tốt.
