
TRONG SÂU THẲM MÙA ĐÔNG...
Tác giả: Niềm vui bé - Bài viết đạt giải Nhì - Cuộc thi viết trải nghiệm 2025

"TRONG SÂU THẲM MÙA ĐÔNG, CUỐI CÙNG TÔI CŨNG HIỂU ĐƯỢC TRONG TÔI CÓ MÙA HÈ BẤT DIỆT.” – ALBERT CAMUS
Năm tôi 13 tuổi, tổ ấm tan vỡ. Tôi đã đứng đó, chết lặng chứng kiến những "mũi dao" mà cha mẹ ném vào nhau. Họ tuyệt vọng trong cuộc hôn nhân của chính mình, nhưng lại vô tình để đứa con duy nhất đứng giữa hồng tâm của những sát thương ấy. Tôi hấp thụ tất cả: sự oán hận, nỗi đau và cơn giận của người lớn. Một đứa trẻ không có nơi nào để đi, khi gia đình vốn là tổ ấm giờ chỉ còn là bão giông và cãi vã. Và thật tủi thân khi chẳng một ai hay biết. Tuổi thơ tôi tựa như một đứa trẻ bị bỏ lại trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo; không một cái ôm, không một lời an ủi rằng "mọi chuyện rồi sẽ ổn", và cũng chẳng có người lớn nào đứng ra bảo vệ tôi lúc ấy. Đến tận bây giờ, hình ảnh đứa trẻ đơn độc đó vẫn thi thoảng hiện về trong giấc mơ – rõ nét, sâu hoắm và đầy ám ảnh.
Tôi ở cùng mẹ kể từ khi ấy. Cuộc sống dần trưởng thành, tôi lớn lên với những nỗi đau bên trong mà không được quan tâm đúng cách. Mẹ với mớ hỗn độn trong hôn nhân của mình mà cũng không nhận ra rằng bà đã khắc lên nỗi đau đó lên tôi. Tôi vô tình đồng nhất cuộc đời mình với mẹ, rằng mình phải có nghĩa vụ làm cho mẹ hạnh phúc. Tôi và mẹ như hai cá thể phụ thuộc vào nhau đầy khổ đau mà không hay biết điều đó làm đớn đau cho đối phương đến mức nào. Tôi buộc lòng từ bỏ những mong muốn, khát khao để về ở cùng mẹ. Mẹ làm mọi cách để tôi bên cạnh, dẫu điều đó khiến tôi đau khổ. Không ai biết cách yêu thương chính mình, huống gì là trao tình yêu cho người khác. Tôi thương mẹ vô cùng, cũng kiệt sức trong mối quan hệ này. Mỗi lời trách móc tôi bất hiếu của mẹ, cảm giác như tôi bị siết lại bởi dây thép gai trói chặt xung quanh. Càng vùng vẫy, càng siết chặt.
Tôi đã ngụp lặn trong biển cả tuyệt vọng ấy cho đến khi kiệt sức. Cơ thể tôi bắt đầu lên tiếng: sụt cân, rụng tóc, mất ngủ triền miên. Tôi vật vờ như một cái bóng, đánh mất hoàn toàn niềm vui sống.
Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, tôi tìm thấy Hoa Súng. Đến tận bây giờ, tôi vẫn tin rằng việc đăng ký tham vấn là lựa chọn đúng đắn nhất cuộc đời mình. Những "vết thương mưng mủ" bấy lâu được bóc tách một cách cẩn trọng. Có những phiên tham vấn đau đớn đến mức tôi tưởng mình sẽ ngất đi, nhưng lạ thay, tôi chưa từng có ý định từ bỏ.
Với sự đồng hành của tư vấn viên, tôi có cơ hội quay về quá khứ với một tâm thế khác. Tôi gặp lại đứa trẻ năm xưa vẫn đang ngồi đó, trong căn phòng tối. Lần này, tôi không bỏ chạy, cũng không trách móc em. Tôi không bắt em tiếp tục chạy mải miết để trở nên hoàn hảo, để cố gắng trở thành đứa con mà mẹ tự hào. Tôi tiến lại gần, ôm em thật chặt, vỗ về và xoa dịu. Tôi thấy mình và em cùng dắt tay nhau đi trên bãi biển êm đềm, hạnh phúc. Và trên tất cả, tôi học cách làm người lớn để bảo vệ đứa trẻ trong mình: “Không sao đâu em, từ bây giờ đã có chị ở đây rồi.” Tôi xoa nhẹ lồng ngực, tự vỗ về vai mình. Tôi sẽ bù đắp cho em những gì mà thế giới của người lớn ngày xưa đã chưa làm được. Người ta gọi đó là trắc ẩn với bản thân, tôi gọi đó là thương lấy chính mình.
Việc thừa nhận nỗi đau không hề dễ dàng, nó đau đớn như thể ta đang phải rũ bỏ một phần da thịt của chính mình để được chữa lành. Tôi nhận ra nhiều điều. Tôi học cách công nhận nỗi đau của mình, cách vỗ về bản thân, cách tạo ranh giới với mẹ… Vẫn sẽ là một hành trình dài lắm tôi cần phải đi. Còn rất nhiều điều tôi cần phải học. Nhưng có điều gì đó đã thay đổi rồi, hay như chị tham vấn viên nói “có thêm một con đường khác để đi”. Bên cạnh đường mòn đầy khổ đau và đày đọa bản thân trước đó, tôi đã xây cho mình một con đường khác. Dù sẽ còn rất xa, nhưng sâu thẳm trong tôi vẫn nuôi hi vọng sẽ có cách xoa dịu cho mẹ. Giờ nghĩ lại, hành trình tham vấn đã không đưa ra cho tôi một giải pháp nào cụ thể, chỉ là đã thắp lên ánh sáng hi vọng và tôi dùng ánh sáng đó soi rọi cho con đường của chính mình.
Tôi vẫn còn nhớ mãi, khi chị tham vấn viên hỏi: “Em muốn có được điều gì trong cuộc sống?”, tôi trả lời rằng em chỉ muốn được bình an ngay trong tâm mình.
Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến những người đã trở thành ánh nắng ấm áp trong mùa đông của cuộc đời, là chị tư vấn viên, là Hoa Súng; là những người bạn thân thiết; là bố, là mẹ - người cũng đang cố gắng học cách hiểu và thương tôi theo cách của họ; là chính bản thân mình – người chưa từng từ bỏ. Mỗi người góp một ít để tôi được sưởi ấm, để tôi có thêm niềm hi vọng và tiếp tục đi.
Tôi muốn viết về 2025 của mình như thế. 23 tuổi, tôi đã cầu nguyện rất nhiều khi bước vào năm mới. Nhưng đến giờ phút này, khi nhìn lại, thật may mắn biết bao vì tôi vẫn còn sống. Vẫn ở đây và chưa từ bỏ. Đời sống đầy đau đớn, chúng ta vẫn có thể sống nhờ vào trái tim mình. Mùa hè vẫn sẽ đến.
Thay cho lời kết, tôi xin mượn lời từ bài thơ “Let me rest for a while” của thiền sư Pháp Linh ở Làng Mai, Pháp để nói về hành trình 2025 của mình:
HÃY ĐỂ TÔI NGHỈ NGƠI MỘT CHÚT
Hãy để tôi nghỉ ngơi một chút
Đắm mình trong cơn lạnh với nắng trời
Kìa chao khẽ những cánh lá sồi Dưới bầu trời xanh ngát.
Tôi nhọc nhằn đã chừng quá lâu
Để chứng thật mình với chính mình
Để chứng thật mình với mọi người
Tôi đã gắng xứng đáng với tình yêu của họ Gắng chứng thật rằng tôi yêu họ.
Giờ đây, mắt tôi bỗng tỏ
Tôi không hoàn thiện, cũng chẳng thiếu hụt gì
Gánh nặng tháng năm của bao thế hệ kia
Tôi nhẹ nhàng đặt xuống.
Tôi đặt xuống với ân tình sâu nặng
Những gánh nhân gian ai nào biết đã mang
Ai nào thấy cái nhìn ám ảnh trong gương
Ai nào thấu tại sao lòng mình không bình lặng.
Và chỉ khi bắt đầu đặt xuống
Buông đi tất cả
Tôi mới nhận chân lẽ đời
Tôi đã chạy mướt mải suốt thời gian
Bây giờ, tôi để mình ngừng lặng, hân hoan.
(KD dịch từ nguyên bản tiếng Anh "Let me rest for a while" của thiền sư Pháp Linh ở làng Mai, Pháp)
-------------------
🍀 Cảm ơn Niềm vui bé đã tin tưởng, quan tâm và gửi bài viết đến Hoa Súng!
🍀 Hoa Súng cảm nhận được một mùa đông rất dài, rất lạnh, cũng rất cô độc bạn đã đi qua từ khi còn quá nhỏ. Việc bạn còn ở đây, dũng cảm nhìn thẳng vào nỗi đau và gọi tên nó đã là một điều rất phi thường.
Hình ảnh bạn quay về căn phòng tối, chạy đến với đứa trẻ năm xưa để ôm lấy, để bảo vệ, để đứng về phía chính mình như nhắc nhở rằng chữa lành không phải là trở thành một người khác, mà là quay về với chính mình bằng tất cả sự dịu dàng. Có lẽ hành trình tham vấn không cho bạn một câu trả lời sẵn có, nhưng đã mở ra cho bạn quyền được chọn một con đường khác - con đường của trắc ẩn, của ranh giới, của ánh sáng, của hy vọng và của bình an nội tâm. Giữa mùa đông u tối, bạn đã tìm thấy ánh nắng mùa hè bất diệt từ sâu trong tim, soi sáng con đường không chỉ của chính bạn mà còn có thể cho nhiều người khác.
Mong rằng bạn sẽ tiếp tục bước đi, chậm thôi cũng được, nghỉ ngơi khi cần, và tin rằng chỉ riêng việc bạn chưa từng từ bỏ đã là một chiến thắng rất lớn rồi.
